Hợp xướng thời kỳ Phục hưng (Renaissance choir)

Khám phá Âm nhạc

Nghệ thuật hợp xướng chuyên nghiệp nở rộ với những cải biến đáng kể. Trong những hình thức âm nhạc thế tục nhiều bè đã có sự phá vỡ kiểu hát nhiều bè theo lối cũ và thay vào đó là lối hát đối vị tự do hơn. Sáng tác và tổ chức ca hát hợp xướng ngày càng thiên về chuyên nghiệp với những hình thức tổ khúc quy mô lớn. Sự tiến triển thể loại missa khi đó là con đường duy nhất để đẩy nghệ thuật hợp xướng và âm nhạc nói chung tiến lên một bước. Loại hát missa với nội dung triết lý – đạo đức khái quát tạo điều kiện đa dạng hoá các phương tiện biểu hiện của tính phức điệu trong hợp xướng trên quy mô lớn. Để sáng tác và biểu diễn các tác phẩm nhiều bè phức tạp ấy, đòi hỏi nhà soạn nhạc, nhạc sĩ biểu diễn phải có trình độ cao. Do đó, giới chức sắc Thiên chúa giáo đã cải tiến các dàn
hợp xướng và các trường dạy hát.


Ở Italia
, trong dòng nhạc nhà thờ có trường phái Roma nổi bật với các bản a cappella, với nhạc sĩ tiêu biểu Giovanni Pierluigi da Palestrina (1525-1594), người được coi là đại diện mở đường cho nghệ thuật a cappella. Cùng thời này, trường phái Venice với đại diện tiêu biểu là D. Gabrieli đã định hình phong cách viết cho nhiều dàn hợp xướng trong một tác phẩm, với lối hát trần tục hơn lối hát thờ phụng Chúa. Ca sĩ có thể sử dụng nhạc cụ
cùng lúc biểu diễn hợp xướng, tạo sự tổng hợp thanh – khí nhạc. Các ca sĩ được biên chế
theo bè giọng cao, trung, trầm. Hợp xướng có dàn nhạc đệm với organ là chủ chốt.
Ở Hà Lan, nghệ thuật hợp xướng tại các thành phố Amsterdam, Antverpen,
Burgundian (Hà Lan và miền Đông nước Pháp ngày nay) rất phát triển. Hoạt động âm nhạc
chủ yếu là hợp xướng tại các nhà thờ nhỏ cùng nghệ thuật hợp xướng chuyên nghiệp luôn
gắn chặt với các thể loại âm nhạc thế tục trong lễ hội và văn nghệ dân gian.

Nhiều trường dạy hát nội trú, nơi trẻ em được học nhạc một cách hệ thống từ nhỏ và là nơi sản sinh nhiều
bậc thầy lỗi lạc về phức điệu của Hà Lan sau này. Đại diện tiêu biểu là Guillame Dufay (1400-1474) người Italia, song phần lớn cuộc đời hoạt động ở Burgundian.
Cùng với các trường phái trên thì Pháp, Anh, Đức, Ba Lan, Tiệp cũng có những hợp
xướng nổi tiếng. Theo đà tiến bộ xã hội và văn hoá, trình độ và kỹ thuật sáng tác âm nhạc đã
phát triển lên mức chuyên hoá giữa sáng tác lời ca và sáng tác âm nhạc, khác với thời Cổ đại
và Trung cổ khi một người kiêm cả thi sĩ, nhạc sĩ và ca sĩ. Các bản hợp xướng phần lớn là
không nhạc đệm, nếu có các nhạc cụ thì chỉ diễn tấu những phần không có giọng hát.
Đầu thế kỷ XVII là thời kỳ quá độ, trên lĩnh vực âm nhạc xảy ra một cuộc cách mạng
lớn: thời kỳ Phục hưng chưa kết thúc hẳn, nhưng đã bước vào thời kỳ mới – thời kỳ Baroque.

Không có phản hồi

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Khám phá Âm nhạc
Hợp xướng thời kỳ Cận đại và Đương đại

Hợp xướng thời kỳ Cận đại và Đương đại (Modern time and Presen time choir) Cũng như các thể loại âm nhạc khác, nghệ thuật hợp xướng trong thế kỷ XX đã diễn ra những thử nghiệm nhằm mục đích phát triển. Nhiều nhà soạn nhạc nổi tiếng đã viết …

Khám phá Âm nhạc
Hợp xướng thời kỳ Cổ điển và Lãng mạn

Hợp xướng thời kỳ Cổ điển và Lãng mạn (Classic and Romantic choir) Giữa thế kỷ XVIII, sự xuất hiện Đại cách mạng tư sản Pháp (1789) và các vĩ nhân như Vôn-te, Rut-xô, Mông-tet-xkiơ… đã đưa tư tưởng tự do, bình đẳng, bác ái vào mọi hoạt động văn …

Khám phá Âm nhạc
Hợp xướng thời kỳ Baroque

Hợp xướng thời kỳ Baroque (Baroque choir) Có thể nói nghệ thuật âm nhạc Baroque được sinh ra từ Văn hoá Phục hưng, song bắt đầu hình thành âm nhạc chủ điệu – hoà thanh, xuất hiện hệ thống điệu thức trưởng, thứ hoà thanh mang ý nghĩa thời đại. …